Trang chủ » Đời sống
11/04/2022 19:35

ok45

Con dâu tôi là con một, gia đình thông gia hoàn cảnh nên tôi thương con bé như con đẻ của mình. Bà thông gia nhà tôi số vất vả lắm, chồng mất sớm, một mình ở vậy nuôi con gái ăn học. Con dâu tôi được mẹ dạy dỗ chu đáo cẩn thận nên ngoan nết, về sống với tôi chục năm nay 2 mẹ con chẳng bao giờ có điều tiếng gì. Con bé tính cẩn thận, rất biết ý nên giao việc gì cho nó tôi cũng yên tâm.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Cách đây hơn 2 năm, bà thông gia bị đột quỵ mất 60% sức khỏe phải nằm viện gần 2 tháng trời. Ngày ấy con dâu tôi vất vả vô cùng, 1 nách 2 đứa con thơ, chồng nó thì đi công tác suốt, thế mà vẫn cứ phải chạy về quê liên tục chăm mẹ. Mặc dù dưới quê nó cũng thuê người chăm bà ấy nhưng vì không yên tâm nên 1 tuần vẫn vòng về đôi ba lượt. Vì lo cho bà thông gia, con bé đi tàu xe nhiều lại thiếu ngủ nên người cứ gày xanh như tàu lá. Nhìn con dâu tôi thương quá bảo:

“Con đưa mẹ con về đây cho mẹ chăm cùng. Để bà ấy ở một mình dưới đó cũng tội, người ngoài chăm làm sao bằng người nhà. Trên này bố con mất rồi, các cháu thì cũng đi học hết, thời gian nhàn dỗi, mẹ chăm bà thông gia cùng con chẳng phải tốt hơn”.

Ban đầu con dâu tôi e ngại, nó sợ tôi vất vả lại mang tiếng với người ngoài nhưng tôi bảo luôn:

“Quan trọng là mẹ con mình sống với nhau. Mẹ coi bà thông gia như người thân, lúc bà ấy khó khăn mẹ  giúp cũng là điều nên làm”.

Tôi thuyết phục mãi con dâu tôi mới chịu. Từ ngày bà ngoại chuyển về đây, tôi chăm bà ấy như người thân trong gia đình. Tuổi già đêm ít ngủ, tôi kê giường bên cạn, hai bà nằm kể chuyện, thi thoảng lại bóp chân tay, lật người cho bà ấy. Được gần con gái, thông gia của tôi tinh thần phấn khởi cũng nhanh hồi phục hơn.

Suốt 2 năm gắn bó bên nhau như vậy, dần dần tôi với bà thông gia thân nhau như chị em gái. Mất hơn 1 năm nằm giường giờ bà ấy đã ngồi xe, chống nạng đi lại trong nhà. Ngày ngày các con đi làm, 2 người bạn già chúng tôi ở nhà kể chuyện, nhặt rau nấu cơm.

Nói là tôi chăm thông gia giúp con dâu chứ thực tình có bà ấy đến ở cùng tôi cũng thấy vui hơn rất nhiều. Quan trọng là giúp con dâu tôi yên lòng thì con bé mới tập trung làm ăn, chăm lo cho chồng con gia đình, cũng là lo cho tôi được. Mình là mẹ chồng giúp được chúng nó tí nào hay tí đó. Mình thật lòng với dâu, sau dâu cũng sống hết lòng với mình. Đời luôn có đi có lại, muốn ăn quả ngọt phải trồng giống tốt, còn gieo hạt lép thì sao thu được trái ngọt. Mọi người thấy đúng không ạ.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Thông gia ốm, mẹ em lặn lội 200km xuống biếu 2 triệu bị chê thẳng: Chả bõ tiền thuốc

Người ta thông gia đến nhà chơi thì tiếp đã như khách quý, đằng này mẹ chồng em chỉ chờ xem khách xách nhiều hay ít quà thôi.

Em lấy chồng ở phố, bố mẹ chồng không khá giả mấy nhưng có nhà riêng. Trước mẹ chồng buôn bán ngoài chợ, vậy nên có lẽ tính chi li, tính toán từng thứ một ngấm vào máu luôn. Hồi về nhà ra mắt, em cũng mua quà bánh, hoa quả đến nhưng bà bĩu môi:

“Túi này mấy chục nghìn chứ mấy”.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Bà soi từ túi quà em mang đến biếu. Đến hôm cưới, em chưa kịp bỏ váy áo thì mẹ chồng đã lao vào hỏi:

“Con mang được mấy chỉ vàng về đây? Tiền phong bì có cầm theo hết không?”

Em ngượng quá cũng thật thà đáp:

“Bố mẹ con đánh cho cái kiềng 5 chỉ thôi ạ. Phong bì của bạn bè mừng thì con cầm nhưng chưa kiểm”.

Nói thế bà mới thôi không lẽo đẽo theo sau hỏi nữa. Từ lúc về làm dâu, em càng ngấm cái kiểu xấu tính, tham lam của bà. Mỗi lần con dâu về ngoại, mẹ chồng toàn dặn bảo trên đó có gà vịt hay đồ sạch thì mang xuống.

Mẹ em ở quê chăn nuôi nhiều, thỉnh thoảng bà lại làm thịt sạch sẽ rồi đóng thùng gửi xe cho con gái. Mẹ chồng em thích lắm vì quanh năm ít phải đi chợ mà lại được ăn đồ ngon, bổ, miễn phí mà.

Vậy nhưng chưa bao giờ thấy bà nhắc đến chuyện biếu thông gia cái gì cả, còn lo con dâu đem tiền về cho đằng ngoại. Có lần em xin phép về quê thăm bố đẻ mổ chân, bà nhắc khéo:

“Mổ chân thì có gì đâu, mua mấy cân cam thăm ông là được rồi”.

Thế mà vừa rồi chính mẹ chồng em ốm, nằm viện 1 tuần rồi về nhà chăm sóc. Bà ốm người nhưng có vẻ miệng vẫn khỏe lắm, sai con dâu mua hết thứ này đến thứ khác về tẩm bổ cho nhanh lại sức.

Lâu rồi mẹ em không xuống đây thăm con cháu, nghe tin thông gia đi viện bà liền bảo:

“Mẹ cũng đang định xuống chơi, bà thông gia ốm thì mẹ thăm luôn”.

Mẹ em bắt xe khách từ quê xuống, say lắm nhưng bà vẫn cố tha 2 thùng to đựng nào là thịt lợn, gà qué, rau củ quả. Đến nơi cơm nước xong xuôi, mẹ em ngồi trò chuyện với mẹ chồng. Bà rút trong túi ra 2 triệu bảo:

“Nghe tin chị thông gia ốm, tôi biếu vài đồng mua thuốc uống cho nhanh khỏi”.

Mẹ chồng em vừa thấy thông gia đưa 2 triệu liền bĩu môi:

“Ôi, tiền thuốc của tôi tính ra hàng chục triệu, từng này thì thấm tháp gì, chẳng bõ công bà thông gia đi đường”.

Em với mẹ đẻ nghe mà cứ ngớ cả người ra. Bà ngoại ngượng lắm nhưng vẫn khéo léo nhét tiền vào tay mẹ chồng em:

“Thôi của ít lòng nhiều, tiền nong thì bao nhiêu mới đủ, chị cầm cho em vui”.

Mồm chê ít nhưng tay mẹ chồng vẫn thoăn thoắt đút 2 triệu vào túi. Em thấy ngại mặt quá! Ông bà ngoại ở quê làm gì nhiều tiền đâu, 2 triệu đó cũng phải bán con lợn, con gà đi mới có.

Biếu bao nhiêu cốt ở tấm lòng, mẹ em đã lặn lội từ xa xuống thăm là biết bà quý trọng tình thông gia như thế nào. Đằng này mẹ chồng chỉ nghĩ đến tiền thôi, buồn quá.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Tin Liên Quan
CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM